Đang chuẩn bị quyển sách tri thức...
Đang chuẩn bị quyển sách tri thức...
Nhiều nghiên cứu quốc tế gần đây cho thấy: tỷ lệ trầm cảm ở thanh niên từ 18 đến 29 tuổi cao gấp 3 lần so với nhóm người từ 60 tuổi trở lên. Theo báo cáo của CDC (2023), hơn 21% người từ 18–29 cho biết từng trải qua các triệu chứng trầm cảm nghiêm trọng, trong khi tỷ lệ này ở người trên 60 tuổi chỉ khoảng 7%.
Điều này dường như trái ngược với suy nghĩ thông thường rằng tuổi trẻ là thời kỳ “tươi đẹp nhất”. Nhưng khoa học tâm lý hiện đại lý giải điều này một cách rõ ràng: người trẻ không yếu đuối hơn – họ chỉ đang sống trong một thời đại quá nhiều biến động và đòi hỏi quá mức.
Erik Erikson nhà tâm lý học phát triển gọi giai đoạn 18–29 tuổi là thời kỳ hình thành bản sắc cá nhân và thiết lập mối quan hệ thân mật. Người trẻ phải trả lời những câu hỏi lớn: “Tôi là ai?”, “Tôi sống vì điều gì?”, “Tôi có đủ tốt không?”
Khi không có câu trả lời chắc chắn, họ dễ rơi vào trạng thái hỗn loạn nội tâm, cảm giác không thuộc về, không có giá trị, không có định hướng mảnh đất màu mỡ cho trầm cảm phát triển.
Mạng xã hội đã biến mọi người thành sản phẩm để so sánh. Người trẻ lớn lên trong một thế giới mà tiêu chuẩn thành công, sắc đẹp, và hạnh phúc bị bày ra 24/7 trên Instagram, TikTok, YouTube…
Kết quả? Một cảm giác “tôi không đủ” không đủ đẹp, đủ giỏi, đủ thành công – dần hình thành, đi kèm với xấu hổ độc hại và tự phán xét nghiêm trọng.
Thế hệ trẻ bước vào đời giữa những khủng hoảng nối tiếp: COVID-19, biến đổi khí hậu, chiến tranh, suy thoái kinh tế, thất nghiệp, bất ổn chính trị. Họ được hứa hẹn “chỉ cần cố gắng sẽ thành công”, nhưng thực tế lại là bằng đại học không đảm bảo việc làm, làm nhiều nhưng không đủ sống.
Đây là môi trường sinh ra lo âu tồn tại (existential anxiety) khi người trẻ bắt đầu hoài nghi cả về mục đích sống, tương lai và chính hệ thống xã hội mình đang sống trong đó.
Thế hệ Gen Z và Millennials có thể có hàng ngàn “bạn bè” trên mạng, nhưng lại thiếu những kết nối sâu sắc. Các khảo sát ở Mỹ và Anh cho thấy người trẻ là nhóm cô đơn nhất, dù đang sống giữa thời đại “siêu kết nối”.
Cô đơn mạn tính không chỉ là cảm giác buồn tẻ, mà là một tình trạng sinh lý độc hại, có liên quan trực tiếp đến các rối loạn trầm cảm, lo âu và thậm chí tử vong sớm.
So với người lớn tuổi – vốn đã có thời gian học hỏi qua trải nghiệm người trẻ ít có cơ hội học cách điều tiết cảm xúc, chấp nhận thất bại, hay vượt qua sang chấn. Họ lớn lên với khẩu hiệu “phải luôn mạnh mẽ”, nhưng lại không được dạy làm sao để mạnh mẽ một cách lành mạnh.
Nghe có vẻ ngược đời, nhưng nghiên cứu cho thấy người cao tuổi – dù đối mặt với bệnh tật, mất mát và cô lập – lại có sự ổn định cảm xúc cao hơn:
Thay vì chỉ hỏi “Sao người trẻ dễ trầm cảm vậy?”, có lẽ câu hỏi nên là: “Chúng ta đã tạo ra một xã hội ra sao khiến tuổi trẻ trở thành giai đoạn kiệt quệ đến vậy?”
Người trẻ hôm nay không cần một bài giảng về sự mạnh mẽ. Họ cần môi trường nuôi dưỡng, kỹ năng quản lý cảm xúc, và sự hiện diện không phán xét từ người lớn, cộng đồng và cả hệ thống giáo dục.
Một số gợi ý hỗ trợ người trẻ phòng ngừa trầm cảm:
Vì đôi khi, điều người trẻ cần không phải là “động lực vươn lên”, mà là một bờ vai để được gục xuống an toàn.