Loading Now

Tâm lý học giải thích “chia tay” tình yêu dẫn đến thù địch cao

Trong quan hệ tình yêu con người thường cởi mở, chia sẻ và đầu tư rất nhiều về cảm xúc và tâm lý. Khi mối quan hệ này tan vỡ, sự tổn thương gắn kết (attachment) trở nên sâu sắc: một khi mất đi người thân thiết nhất, hệ thống gắn bó bị kích hoạt mạnh mẽ. Theo lý thuyết gắn bó, những người có kiểu gắn bó không an toàn (như lo âu/ bám dính cao) thường trải qua hỗn loạn cảm xúc sau chia tay. Ví dụ, Davis và cộng sự (2003) nhận thấy người bị chia tay có thể vừa da diết muốn tái lập quan hệ lại vừa đồng thời thể hiện thái độ giận dữ, thù hằn đối phương. Lý thuyết gắn bó giải thích hiện tượng này: khi mối liên kết an toàn bị đe dọa, cảm xúc đau khổ và tức giận trộn lẫn, khiến người trong cuộc có thể hành xử mâu thuẫn và tiêu cực đối với người yêu cũ. Ngược lại, trong các mối quan hệ xã giao hay công sở, mức độ gắn bó tình cảm thấp hơn nên việc kết thúc ít gây chấn thương sâu sắc, ít dẫn đến phản ứng thù địch mãnh liệt.

Cơ chế phòng vệ trong tư duy (Phân tâm học)

Sau khi chia tay, cái tôi (ego) chịu tổn thương nghiêm trọng. Để đối phó với đau khổ và cảm xúc tiêu cực, tâm lý thường sử dụng các cơ chế phòng vệ (defense mechanisms). Chẳng hạn, tâm lý có thể tách rời (splitting): ban đầu người yêu được lý tưởng hoá thành hoàn hảo, sau khi chia tay lại bị xem là hoàn toàn xấu xa và đáng ghét. Hành vi này từng được ghi nhận ở người rối loạn cảm xúc, khi họ “đột ngột la hét hoặc cắt đứt liên lạc với người mình đã hạ bệ”. Ngoài ra, các phản ứng như hoàn nguyên phản ứng (reaction formation) cũng thường thấy: tình yêu mãnh liệt khi còn bên nhau có thể chuyển hóa thành hận thù khi bị từ chối. Theo Elana Miller (Zen Psychiatry), giai đoạn sau tan vỡ, cơn giận dữ bùng phát “đóng vai trò như một màn phòng vệ của tâm lý để chống đỡ nỗi đau khi mối quan hệ kết thúc” . Nói cách khác, cảm giác oán giận giúp người trong cuộc giảm bớt ít nhiều cảm giác tổn thương thẳm sâu và củng cố niềm tin rằng họ đáng được bảo vệ hơn là tiếp tục chịu đau.

Thuyết mất mát (Grief/Loss)

Một mối quan hệ tan vỡ giống như một sự mất mát lớn – thực tế cho thấy nó kích hoạt các giai đoạn đau buồn tương tự như mất đi một người thân. Theo chủ nghĩa tang quy (Kubler-Ross), con người trải qua khởi đầu là chối bỏ, sau đó là giận dữ, rồi thương tiếc và cuối cùng chấp nhận. Kathy McCoy (Psychology Today, 2024) ghi nhận: “Với sự kết thúc của một mối quan hệ yêu đương, ta thường trải qua nỗi đau buồn, tức giận và thất vọng”. Khi còn yêu, não bộ tiết nhiều dopamine, tạo cảm giác hưng phấn. Sau chia tay, việc mất “nguồn cung” dopamine góp phần gây ra cảm giác nghiện và kích hoạt cơn giận dữ  như Brogaard (2016) lưu ý: khi không thể nhận dopamine từ người yêu cũ, con người rất dễ trở nên giận dữ và hận thù đối phương. Như vậy, giai đoạn đau buồn thường dẫn đầu bằng giận giữ là điều tự nhiên khi phải chứng kiến “cái chết” của tình yêu, đồng thời khác với những quan hệ xã hội bình thường vốn có ít cam kết tình cảm như vậy.

Mô hình đầu tư mối quan hệ (Investment Model)

Theo Mô hình Đầu tư của Rusbult (1983), mức đầu tư vào mối quan hệ quyết định mức độ gắn bó. Trong tình yêu, con người đầu tư rất lớn cả về thời gian, công sức lẫn tài sản tinh thần (kỷ niệm, kế hoạch tương lai…). Tutor2u (2024) mô tả đầu tư bao gồm những yếu tố “vật chất và phi vật chất” mà hai người sẽ mất nếu chia tay. Rusbult và cộng sự kết luận rằng “đầu tư càng lớn, người ta càng có xu hướng ở lại trong mối quan hệ”. Khi mối quan hệ đổ vỡ, người đã đầu tư nhiều vì thế cảm thấy mất mát rất lớn, dễ chuyển sang thái độ giận dữ, oán trách. Nếu vứt bỏ nỗ lực và ký ức đã dồn vào, cảm giác bất công và uất ức càng dâng cao. Đó là lý do tình yêu tan vỡ thường đau đớn và dễ dẫn đến việc cắt đứt quan hệ hẳn (ghosting) hoặc thù hằn; trong khi các mối quan hệ xã giao ít đầu tư (bạn bè, đồng nghiệp) ít gây tổn thương sâu như vậy.

Bạn yêu vì bạn cần người đó hay bạn cần người đó vì bạn yêu?

Điều hòa cảm xúc và mâu thuẫn nhận thức

Việc điều hòa cảm xúc sau chia tay cũng góp phần tạo nên thù địch. Nhiều người rơi vào vòng luẩn quẩn (rumination) nhớ lại hoài niệm đẹp hoặc phân tích lỗi lầm dẫn đến tâm lý ngày càng tiêu cực. Nghiên cứu cho thấy rumination sau chia tay dự đoán kết quả tiêu cực về mặt tâm lý và dẫn tới việc sử dụng các chiến lược né tránh, khiến đau khổ càng trầm trọng Hơn nữa, để giảm bớt mâu thuẫn nội tâm (cognitive dissonance) do vẫn yêu nhưng mối quan hệ đã tan, người ta có xu hướng tái diễn giải trải nghiệm: tập trung vào mặt xấu của người yêu cũ, biện minh “họ vốn dĩ không tốt” để hợp lý hóa chuyện chia tay. Hiệu ứng này giống như thuyết bất hòa nhận thức của Festinger: khi niềm tin “tôi từng yêu và được yêu” mâu thuẫn với “anh/cô ấy rời bỏ tôi”, bộ não sẽ giảm xung đột bằng cách hạ thấp giá trị mối quan hệ cũ. Ngoài ra, nhiều người chuyển hóa tình cảm yêu thành giận thông qua cơ chế phủ định bản thân: ghét người yêu cũ để tự bảo vệ mình khỏi đau đớn. Tóm lại, thiếu khả năng điều chỉnh cảm xúc và xung đột về niềm tin sau chia tay khiến phản ứng tiêu cực (giận dữ, hận thù) dễ bộc phát.

Ảnh hưởng của sự im lặng, bận rộn, mập mờ trong quan hệ

Phản bội và tổn thương bản ngã

Cuối cùng, yếu tố phản bội và tổn thương cái tôi có thể khiến chia tay tình yêu trở nên gay gắt. Nếu việc kết thúc gắn liền với sự phá vỡ niềm tin (ví dụ ngoại tình, lừa dối), người bị phản bội thường cảm thấy đau đớn mãnh liệt hơn là chỉ xa cách đơn thuần. Theo Randi Gunther (2016), nạn nhân của sự phản bội trải qua cảm giác “bị lừa dối, bị cướp đi thứ thuộc về mình” và thường biểu hiện những cảm xúc thay phiên giữa hận thù và đau khổ. Nói cách khác, một cú sốc từ sự thất hứa hoặc phản bội làm tổn thương lòng tự trọng sâu sắc, khiến người kia muốn trừng phạt đối phương bằng cách cắt đứt và tỏ thái độ thù địch. Trong các mối quan hệ xã giao thông thường, ít ràng buộc niềm tin mật thiết như vậy, nên khi kết thúc, dẫu buồn nhưng ít có cảm giác bị phản bội cá nhân, dẫn đến hiếm khi thù địch mạnh mẽ như tình yêu tan vỡ.

Tóm lại, tổng hợp các góc nhìn tâm lý cho thấy tình yêu là mối quan hệ rất dễ tổn thương: gắn bó chặt chẽ, đầu tư sâu rộng, làm nảy sinh cảm xúc mãnh liệt. Khi thất bại, cơ thể – tâm lý chúng ta phản ứng bằng chuỗi đau buồn, giận dữ và phòng vệ, dễ dẫn đến việc cắt đứt và thù hằn đối phương. Những yếu tố trên ít xuất hiện trong các quan hệ xã giao hay công sở, nên việc chấm dứt ở đó thường ít kịch tính và thù địch.

Post Comment

Có thể bỏ lỡ